Học trò ăn cơm, gắp thịt để sang một bên, hiệu trưởng đến hỏi mà xót xa: ‘Mẹ và em con ở nhà đói lắm’

Hành động kỳ lạ của cô bé đã thu hút sự chú ý của hiệu trưởng, khi biết lý do học trò làm như vậy, ông lại càng xúc động hơn.

Gần đây, mạng xã hội đang lan truyền một đoạn video quay lại cảnh bé gái đang ăn cơm trưa tại trường nhưng hành động lại vô cùng kỳ lạ. Trong phần cơm có món sườn hầm rất thơm ngon, đứa trẻ nào chắc chắn cũng thích, thế nhưng cô bé lại chỉ lẳng lặng ăn cơm không và gắp phần thịt sườn để sang một bên. Thầy hiệu trưởng đang quan sát giờ cơm trưa của các em, nhận thấy hành của học trò thì vô cùng thắc mắc.

Ông cho biết ngôi trường mình đang quản lý là một trường nhỏ ở miền núi, điều kiện của trường và cả các em học sinh ở đây rất khó khăn. Không ít trẻ ở vùng này chọn không tới trường mà chỉ ở nhà phụ giúp công việc gia đình. Vì thế, nhà trường cũng rất vất vả trong việc kêu gọi các em đến lớp, thậm chí còn phải cung cấp những bữa ăn miễn phí để các em chăm chỉ tới trường hơn. Với trẻ em vùng núi, sườn hầm chính xác là một món ăn vô cùng quý giá vì không phải gia đình nào cũng có điều kiện để mua thịt cho con ăn. Vì thế từ trước đến nay, nếu trường nấu món này, ông chưa thấy học trò nào từ chối bao giờ.

Học trò ăn cơm, gắp thịt để sang một bên, hiệu trưởng đến hỏi mà xót xa: 'Mẹ và em con ở nhà đói lắm'

Học trò ăn cơm, gắp thịt để sang một bên, hiệu trưởng đến hỏi mà xót xa: 'Mẹ và em con ở nhà đói lắm'

Tưởng cô bé không thích ăn thịt sườn, thầy hiệu trưởng đã đến tận chỗ hỏi thăm em. Thế nhưng khi nhận được câu trả lời từ học trò của mình, thầy mới lặng người đi và vô cùng xúc động. Cô bé cho biết em chỉ ăn cơm trắng, để phần thịt sườn sang một bên để học xong mang về cho mẹ và em ở nhà: “Mẹ và em con ở nhà không có thịt ăn, hay bị đói lắm”.

Sau khi biết lý do và hoàn cảnh khó khăn của cô bé, thầy hiệu trưởng vô cùng cảm động vì thấy học trò quá hiếu thảo và hiểu chuyện. Ông đã nhẹ nhàng bảo cô bé hãy ăn hết phần ăn của mình đi. Thầy sẽ đặc biệt tặng riêng cho em thêm một phần sườn hầm để đem về nhà cho mẹ và em trai. Nghe thế, cô bé mới mạnh dạn lấy phần thịt mình định để dành trong hộp bên cạnh ra ăn.

Học trò ăn cơm, gắp thịt để sang một bên, hiệu trưởng đến hỏi mà xót xa: 'Mẹ và em con ở nhà đói lắm'

Khi câu chuyện cùng những hình ảnh này được lan truyền trên mạng xã hội Trung Quốc, rất nhiều người cũng để lại bình luận động viên cũng như khen ngợi cô bé đáng yêu:

– Cô bé còn nhỏ mà đã rất hiếu thảo, biết nghĩ cho mẹ và em ở nhà.

– Ở miền cao đa phần hoàn cảnh đều khó khăn lắm, bữa cơm có thịt quý giá hơn cả sao trên trời, bé gái muốn mẹ và em mình cũng được ăn ngon đây mà.

– Tội nghiệp các em học sinh miền cao quá, sườn hầm ở những chỗ khác cũng là món bình thường thôi, với các em thì có lẽ nhìn thấy sẽ rất mừng.

– Cô bé này chắc chắn sẽ có tương lai rộng mở vì em rất tình cảm, ngoan ngoãn và hiểu chuyện.

– Mong sẽ có nhiều mạnh thường quân quan tâm giúp đỡ những em bé có hoàn cảnh khó khăn ở các vùng xa xôi như thế này, nhìn thương quá ạ.

– Còn nhỏ tuổi nhưng rất biết nghĩ, thầy hiệu trưởng cũng hiền lành có tâm với học trò quá ạ.

Cô bé dù còn nhỏ, hoàn cảnh gia đình khó khăn nhưng vẫn là một đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện và đặc biệt rất hiếu thảo. Có thể thấy, em đã được dạy dỗ rất tốt nên mới biết thấu hiểu và chia sẻ đến như vậy.Thế mới nói, giàu nghèo không phải là vấn đề quyết định nhân cách của mỗi con người. Cha mẹ có thể nghèo về tiền bạc, nhưng vẫn có thể dạy con thành nhân bằng những bài học đạo đức quý giá. Do đó, đừng đổ lỗi cho cái nghèo sẽ tạo ra những đứa trẻ hư. Trách nhiệm nuôi dưỡng, giáo dục con cái dù trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng đều phụ thuộc vào cha mẹ. Hãy cố gắng để con trở thành một người tốt, từ đó, con sẽ có nhiều cơ hội hơn để thay đổi cuộc đời.

Xem thêm: 8 đứa con ly tán vì bố mẹ xích mích, em giận anh chị không tìm mình, 35 năm mới thấu lý do

Cái nghèo, cái khổ đeo đẳng, cuộc sống không hạnh phúc, ông Riều bỏ nhà ra đi, gia đình ly tán từ đó.

Gia đình đông con ly tán vì bố mẹ xích mích

Nhiều năm trở về trước, 8 người con của gia đình ông Võ Văn Riều là các anh chị: Thành, Minh, Quang, Gái, Phúc, Luyến, Thuận, Tý cùng sống dưới một mái nhà. Ông Riều bị mù 2 mắt, gia đình đông con nên cái nghèo cứ mãi đeo đẳng. Năm 1982, ông cùng vợ và các con từ Quảng Nam vào TP.HCM, tá túc ở nhà người em được một thời gian thì chuyển về Long Khánh, Đồng Nai. Hàng ngày, vợ ông Riều đi làm nghề đốt than còn ông ở nhà trông các con.

Cuộc sống quá khổ cực, đông con, cha mẹ nuôi không nổi nên thường xuyên xảy ra xích mích. Vào năm 1984 – 1985, ông Riều vì cãi vã với vợ đã dẫn con trai lớn tên Thành bỏ đi ăn xin. Gia đình ông tứ tán từ đó.
Học trò ăn cơm, gắp thịt để sang một bên, hiệu trưởng đến hỏi mà xót xa: 'Mẹ và em con ở nhà đói lắm'
Anh Võ Minh, người đã một tay chăm lo cho 3 đứa em nhỏ khi bố mẹ lần lượt bỏ đi.

Chồng bỏ đi, vợ ông Riều rất giận. Sau đó, bà dẫn 3 đứa con út là Luyến, Thuận, Tý bỏ đi ăn xin, trôi dạt nhiều nơi. Bốn anh chị em Minh, Quang, Gái, Phúc bỗng chốc bơ vơ, không nơi nương tựa.

Anh Minh vẫn còn nhớ khi ba đi có dặn mấy anh em ở lại bảo nhau làm ăn. Anh Quang, chị Gái, chị Phúc thì còn nhỏ, cũng chẳng biết gì. Anh Minh tự nhủ, mình là anh lớn, phải lo cho các em, có rau ăn rau, có cháo ăn cháo chứ không bỏ nhau được.
Học trò ăn cơm, gắp thịt để sang một bên, hiệu trưởng đến hỏi mà xót xa: 'Mẹ và em con ở nhà đói lắm'
Anh Quang, chị Phúc chưa nói được lời nào đã xúc động.

Mẹ đi rồi, anh Minh dẫn các em lên nhà cậu ở TP. HCM để tìm nhưng không có tin tức gì. Bốn anh em không còn nơi nương tựa nên sống nhờ cậu. Cậu kiếm công ăn việc làm cho các cháu, nhưng vừa được vài năm thì cậu qua đời. Chỗ dựa cuối cùng cũng chẳng còn, mấy anh em lại dắt nhau về quê ở xã Quế Long, huyện Nông Sơn, tỉnh Quảng Nam sinh sống, với niềm hy vọng cha mẹ và các em sẽ trở về.

Tôi phải cố gắng vươn lên thôi. Tôi cũng giận cha mẹ lắm, nhưng suy cho cùng cũng vì hoàn cảnh. Nghĩ đi nghĩ lại, có giận thì đó cũng là cha mẹ mình. Trong đầu tôi luôn suy nghĩ đến việc tìm mấy đứa em và cha mẹ. Chúng tôi thiếu tình thương của cha mẹ, gia đình nên cũng rất mong gặp lại các em, chúng cũng thiếu thốn y như vậy”, anh Minh nói trong nước mắt.

Năm 1990, anh Minh có lên Gia Lai tìm gặp ba và anh Thành ngoài chợ. Anh đón họ về ở được một tháng thì cả hai lại bỏ đi, không rõ tung tích.
Học trò ăn cơm, gắp thịt để sang một bên, hiệu trưởng đến hỏi mà xót xa: 'Mẹ và em con ở nhà đói lắm'
Bức ảnh duy nhất vợ ông Riều chụp cùng các con được chị Luyến giữ.

Anh chị em khóc ngất xỉu khi gặp lại nhau

Lại nói về mấy mẹ con chị Luyến. Chị được mẹ dắt đi cùng hai em là Tý và Thuận đi ăn xin rồi trôi dạt về tận xã Tân An, huyện La Gi, tỉnh Bình Thuận. Chị Luyến kể, sau khi cha bỏ đi, mẹ chị có ý chờ xem chồng có quay về không, nhưng chờ một thời gian không thấy nên bà bỏ đi luôn.

Đến năm 1989, mấy mẹ con chị Luyến được đưa vào trại mồ côi Tân Hà. Năm 1990 thì mẹ chị mất. “Ba chị em tôi bỏ ra ngoài đi ăn xin. Mấy chị em cứ lên tàu, đi mãi, đi mãi, về lại những nơi từng sống để xem có tìm lại được anh chị và bố không nhưng cũng không thấy. Đi ăn xin được 2 năm thì ba chị em lại về trại mồ côi. Đến tuổi trưởng thành thì họ cho ra ngoài”, chị Luyến kể.
Học trò ăn cơm, gắp thịt để sang một bên, hiệu trưởng đến hỏi mà xót xa: 'Mẹ và em con ở nhà đói lắm'
Chị Luyến nhiều năm nay vẫn đi tìm anh chị nhưng không thấy.
Học trò ăn cơm, gắp thịt để sang một bên, hiệu trưởng đến hỏi mà xót xa: 'Mẹ và em con ở nhà đói lắm'
Anh Thuận bật khóc khi nhắc đến số phận của mình.

Qua sự giới thiệu của một người bạn thân cùng sống ở trại trẻ mồ côi, chị Luyến kết hôn và có được hai người con, một trai, một gái. Nhưng sau đó, anh chị cũng đã chia tay. Vì không có công ăn việc làm, chị theo em trai là anh Thuận đi làm thuê ở lò gạch xa, thỉnh thoảng mới về nhà. Em gái út là chị Tý thì lấy chồng ở Biên Hòa.

Hai hàng nước mắt lăn dài, anh Thuận nói: “Trong đáy lòng, tôi rất giận ba, anh, chị. Anh, chị lớn hơn sao lại không đi tìm, để những người em với trí nhớ mơ hồ phải đi tìm. Tôi thương nhất là mẹ, mẹ làm thuê, làm mướn nuôi ba chị em tôi. Đến khi tuổi già sức yếu, bà đi ăn xin để nuôi các con. Đến nay khi bản thân đã làm ra được đồng tiền nhưng tôi không thể phụng dưỡng được mẹ, đó là điều tôi day dứt nhất trong lòng“.
Học trò ăn cơm, gắp thịt để sang một bên, hiệu trưởng đến hỏi mà xót xa: 'Mẹ và em con ở nhà đói lắm'
Học trò ăn cơm, gắp thịt để sang một bên, hiệu trưởng đến hỏi mà xót xa: 'Mẹ và em con ở nhà đói lắm'
Học trò ăn cơm, gắp thịt để sang một bên, hiệu trưởng đến hỏi mà xót xa: 'Mẹ và em con ở nhà đói lắm'
Học trò ăn cơm, gắp thịt để sang một bên, hiệu trưởng đến hỏi mà xót xa: 'Mẹ và em con ở nhà đói lắm'
Cả gia đình đoàn tụ sau 35 năm chia cách.

Sau 35 năm xa cách, chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly” đã kết nối giúp gia đình 8 anh em anh Minh được đoàn tụ. Lúc này, anh Thuận cũng mới thấu, rằng khi gia đình ly tán, các anh chị của mình cũng nào đâu đã trưởng thành, cũng bơ vơ, không được nhờ tựa ai.

Đến sau này, mấy anh em ai cũng nghèo, làm bữa nay lo bữa mai, muốn tìm em nhưng điều kiện chẳng cho phép, lực bất tòng tâm.

Nguồn: Như chưa hề có cuộc chia ly

Tin Liên Quan
CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM