Người cha nép mình ngóng trông con nhập học, tay run run lôi bọc 5-10 nghìn khi con báo thiếu tiền học phí - Webgiaitri.vn

Người cha nép mình ngóng trông con nhập học, tay run run lôi bọc 5-10 nghìn khi con báo thiếu tiền học phí

Hình ảnh người cha đợi con ngoài cửa sổ gây xúc động mạnh trong buổi nhập học ở 1 trường tại TP.HCM.

Mùa nhập học đến, cha mẹ lại tự hào đưa con đến trường đại học. Tuy nhiên, không ít gia đình cũng phải đối mặt với bài toán kinh tế cho 4 năm sắp tới. Mỗi sinh viên tiêu tốn khoảng 300-400 triệu cả học phí lẫn sinh hoạt, ăn tiêu trên thành phố. Với gia đình ở quê thì con số này không hề nhỏ!

Tuy nhiên, hiếm cha mẹ nào để lộ nỗi lo lắng này trên gương mặt. Ai cũng hào hứng đưa con đi thi, ngóng trông con vào điểm nhập hồ sơ. Ghi nhận tại trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn – ĐH Quốc gia TP.HCM, người ta chú ý đến bóng lưng gầy gò của người cha đứng tựa vào cửa sổ chờ con làm thủ tục.

Khi 2 cha con đến trường, cô con gái đòi phụ giúp xách đồ. Tuy nhiên, người cha một mực từ chối: “Con cầm giấy tờ đi để cha xách được. Mấy thứ này nhẹ hều à“. Tuy “nhẹ hều” nhưng lại là cả một vali lớn chứa đầy quần áo, đồ ăn… khiến người cha chảy đầy mồ hôi trên áo.

(Ảnh: Phú Quý)

Nguyên văn dòng chia sẻ câu chuyện được cô bạn Phú Quí đăng tải:

Cô con gái bước vào phòng làm thủ tục, người cha dừng bước ở ngoài, để mấy bọc đồ xuống rồi dòm qua song cửa sổ, nhìn vào trong. Lần này thì mình rớt nước mắt thật sự khi đứa con chạy ra lấy thêm tiền học phí. Hình như số tiền cầm theo nộp không đủ.

Đôi bàn tay người ông trung niên run rẩy, lôi trong túi quần ra 1 bọc tiền được gói cẩn thận. Đó là những tờ 10 ngàn, 5 ngàn được xếp phẳng phiu… Cô con gái chạy vào nộp, người cha lại tiếp tục đứng ngoài cửa trông vào, ánh mắt len lỏi trong căn phòng ngập người để theo dõi con gái mình.

Làm xong hồ sơ, chú ấy đến hỏi mình đường đến bến xe bus về bến xe Miền Tây. Vì mình không rõ lắm nên mình dắt 2 cha con chú ra căn tin ngồi uống nước để hỏi thăm giùm. Chú bảo dắt con gái lên nhập học xong phải về liền vì nhà cửa dưới quê không ai lo.

Mình tiễn chú ra xe bus, trời mưa lất phất, chú vẫy tay tạm biệt, rồi chỉ vào chiếc điện thoại cục gạch cũ kỹ ra hiệu cho đứa con gái ‘có gì thì gọi cha’. Và mình thấy đứa con gái bật khóc… Thế đấy, một ngày Sài Gòn mưa và lạnh lẽo“.

Sau khi câu chuyện được đăng tải đã nhận về nhiều bình luận chia sẻ cảm xúc. Cô bạn Phú Quý cũng tâm sự thêm: “Trong mắt cha mẹ nghèo, đại học là thứ thật lớn lao, giúp con cái mình có thể bước gần hơn nữa tới tương lai – một tương lai không phải vất vả lao động chân tay như cha mẹ“.

Cô con gái sau đó cũng đã nhập trường thành công. Dù 4 năm đại học có như thế nào thì ai cũng mừng thầm cho nữ sinh, bởi với tình thường bao la của cha, nhất định cô bạn sẽ có điểm tựa vững vàng.

Bạn Ngọc Anh bồi hồi nhớ lại: “13 năm trước mình cũng lên thành phố học đại học. Sợ con gái bỡ ngỡ, cha mình bỏ công việc ở quê đi cùng. Đêm trước, mẹ thức cả đêm đồ xôi cho hai cha con mang theo. Sợ con đói, cha mang xôi ra ép mình ăn. Sau đó, hai cha con di chuyển vào ký túc xá và được ở tạm mấy ngày trước khi làm thủ tục nhập học. Ngày cha về mình đã khóc như mưa. 4 năm trôi qua đi học rồi đi làm những bữa cơm gia đình đang thưa dần đi với mình. Những lúc đó mới biết bữa cơm gia đình có giá trị như thế nào!“.

Bạn Dạ Thảo bình luận: “Ngày lên nhập học sợ gia đình về lắm, một mình ở căn phòng trọ thấy trống vắng kinh khủng. Ở lâu cũng dần quen, lại xa bố mẹ nhiều hơn. Ba mình thì ít nói hơn, chỉ làm hành động thôi. Mẹ kể tối thứ 6 nào cũng nhắc mẹ gọi điện hỏi mình có về quê không, ăn uống gì để chuẩn bị. Hồi nhỏ chỉ mong lớn thật nhanh chứ lên đại học lại muốn bản thân quay về thời thơ ấu“.

Theo Pháp luật và bạn đọc


Tin liên quan