Trang chủ » Đời sống
11 Tháng Chín, 2021 8:47 chiều

Bi hài chú rể 11 tuổi cưới vợ về mỗi người ngủ 1 giường, bố mẹ đêm nào cũng phải giục: “Mày sang ngủ với vợ đi”

Câu chuyện vừa hài vừa bi của những chú rể người dân tộc khiến người ta phải suy nghĩ nhiều về cái giá của sự nghèo khó.

Chú rể trong câu chuyện là Đặng Ton Chuổng, đang học lớp 8 ở xã Yên Sơn (Hà Quảng, Cao Bằng). Chuổng là con út và là con trai duy nhất trong nhà 3 chị em. Năm cậu bé mới hơn 10 tuổi, có hôm bố gọi Chuổng lại bảo rằng cậu phải lấy vợ vì bố bị bệnh không làm việc nặng được, lấy vợ về để gia đình có người làm việc.

Chuổng tới lớp thông báo với cô giáo rằng : “Cô ơi em sắp lấy vợ”.

(Ảnh: Tổng hợp)

Ảnh tổng hợp

Vì Chuổng lấy vợ chứ không phải đi ở rể nên thủ tục khá tốn kém, bố mẹ phải nộp 10 triệu tiền mặt, 6 con lợn tạ và 50 lít đồ uống phục vụ cho bữa tiệc cưới. Lúc cưới là năm 2017, em mới 11 tuổi, vợ em tên là Đặng Mùi Kiều 16 tuổi, vợ em chỉ học hết lớp 5 là nghỉ.

Trong khi lễ cưới còn đang tiến hàng, Chuổng đã ăn no và đi nghỉ trước từ bao giờ. Khi được hỏi lấy vợ đã biết yêu hay thích chưa? Chuổng hồn nhiên trả lời: “Bình thường thôi, cháu chưa thích”. Cậu bé chỉ khoảng 30kg ngày đó thì quả thực chẳng biết thích là gì thật.

(Ảnh: Tổng hợp)

Kiều thì cười vui vẻ kể lại hồi còn học chung trường, vợ học lớp 5 còn chồng học lớp 3, gặp nhau vẫn là chị em nhưng không thân thiết gì thế mà giờ đã lấy nhau rồi. Em kể em phải lấy chồng vì nhà có 4 chị em, bố mẹ bảo phải lấy chồng thì em lấy thôi. “Khi đã lấy nhau rồi, có một lần chồng đi chợ dưới thị trấn mua cho cháu 1 cái khăn 30.000 đồng”.

Năm thứ 1, cô dâu chú rể chia giường ngủ, về sau bố mẹ nhắc vài lần Chuổng mới sang ngủ chung với vợ, dù lúc đó em chưa hề dậy thì. Ngủ chung nửa năm thì hai người “ngủ” thật. Năm 2019, Kiều sinh một đứa con gái đặt tên là Đặng Mùi Khe (con gái theo họ mẹ).

(Ảnh: Minh họa)

Chuổng học chỉ trung bình thôi nhưng vẫn đi học, thỉnh thoảng đi lấy cỏ bò. Còn Kiều phải dậy từ 5h sáng để nấu cơm cho mọi người, nấu cám cho lợn, cho bò ăn rồi địu con lên nương trồng ngô. Mọi việc từ nhỏ nhất trong chăm con đều do Kiều lo, Chuổng thì ngồi cạnh vào mạng với cái điện thoại thông minh giá 1,5 triệu mới mua từ tiền dư từ khoản trợ cấp đi học. Lúc rảnh rỗi đưa con đi chơi, gặp người không quen vẫn hay bị nhầm là hai anh em.

Dù đã có con hơn 1 tuổi nhưng Chuổng vẫn phải đợi 5-6 năm nữa mới được ra xã làm thủ tục đăng ký kết hôn theo luật.

(Ảnh: Minh họa)

Một chàng trai khác là Đặng Tòn Nhậy cũng đang học lớp 5 thì lại chuẩn bị đi ở rể. Từ trung tâm xã vào tới điểm trường nơi Nhậy học mất hơn 30 phút chạy xe, đường đèo không hề dễ đi.

Cũng chỉ nặng cỡ 34kg nhưng Nhậy lại khá ‘ăn chơi’ với mái tóc vàng hoe tự nhuộm bằng loại thuốc mua giá 10.000d ở chợ. Cậu bé sắp có vợ ấy vẫn còn khá ngại khi gặp khách, cô giáo phải động viên mãi em mới nói chuyện mình sắp đi ở rể.

(Ảnh: Tổng hợp)

Lớp của Nhậy có 4 học sinh tất cả, 1 bạn nghỉ kiêng bố mới mất (15 ngày), 1 bạn xin nghỉ để đi làm ruộng ở xa, không biết bao giờ đi học lại. Dù nhỏ bé nhưng nhiều em đã là lao động phụ trong nhà, thường giúp bố mẹ vun ngô, lấy cỏ bò, rau lợn hay kiếm củi nên thường phải nghỉ học.

Vợ tương lai của Nhậy tên là Phấy, người cùng bản, đang học lớp 8. Nếu lấy rể về thì nhà gái phải trả cho nhà trai 20-30 triệu coi như tiền ‘mua rể’. Nhà gái coi như sắm được một lao động, không được ngủ cùng vợ trong 1-2 năm.

(Ảnh: Tổng hợp)

Bản của Nhậy có 19 hộ người dân tộc Dao, 100% thuộc diện hộ nghèo, trình độ cao nhất mới lớp 9. Nhà Nhậy mới bị lốc thổi bay mất mái, cả nhà phải ở tạm dưới bếp để đợi nhà nước hỗ trợ đủ tiền lợp một mái nhà mới.

Hỏi mãi Nhậy mới nói thật, lúc mới vào vụ ngô, bố có chở em sang nhà vợ để ra mắt bằng màn đi trồng ngô hộ. Dù làm cách vợ là chị Phấy có vài mét nhưng hai người không nói với nhau một câu nào.

(Ảnh: Tổng hợp)

Vùng Yên Sơn quê Nhậy có diện tích khoảng 30km2 nhưng dân số chỉ hơn 1200 người với 71% là hộ nghèo, tỷ lệ cao nhất nhì của huyện. Nhiều bản ở vùng xa đi lại rất khó khăn, ngay cả trung tâm xã nhiều người còn chẳng biết ở đâu chứ đừng nói tới thị trấn. Muốn xin một con dấu cũng phải đi hơn 1 ngày mới xong.

(Ảnh: Minh họa)

Các em học sinh ở đây được nhà nước cấp cho 15kg gạo mỗi tháng, thường chỉ ăn hết có 10kg còn 5kg thì nhờ thầy cô mang về nhà hộ. Tiền hỗ trợ được khoảng 600.000d/ học sinh/ tháng thì các em ăn uống dè xẻn, mỗi kỳ vẫn đưa về được cho bố mẹ khoảng 1 triệu. Thế mà vẫn có một số học sinh phải bỏ học vì nhà xa và bố mẹ bảo phải đi lấy vợ, lấy chồng, hoặc ở nhà làm nương phụ gia đình.

Tổng hợp

Tin Liên Quan
CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM